Các tỉnh, thành phố từ Đà Nẵng đến Bình Thuận ngày nắng, có nơi nắng nóng, chiều tối có mưa rào, cục bộ mưa to. Nhiệt độ thấp nhất 23-26 độ C, cao nhất 31-34 độ C, phía Bắc có nơi trên 35 độ C. Khu vực Tây Nguyên ngày có mưa rào và dông, chiều tối cục bộ có mưa Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Đã có khi nào bạn thấy được một cơn mưa màu hồng? Mưa Hồng của nhạc sĩ họ Trịnh tượng trưng cho những giận hờn của người thiếu nữ Tình chết không đợi chờ Tình xa ai nào ngờ Tình đã phai nhạt màu còn đâu. Tình trót trao về người Thì dẫu lỡ làng rồi Người hỡi xin trọn đời lẻ loi. [ĐK:] Chiều mưa ngày nào sánh bước bên nhau Tin yêu dạt dào mộng ước mai sau Cho ân tình đầu mãi mãi dài lâu Cho duyên tình đầu đừng khóc thương đau Em Đã Xa Anh Vào Trong Một Chiều Mưa Bay Remix Em Đã Xa Anh Remix | Nhạc Hot TikTok Mới Nhất 2022#fuhoremix #emdaxaanh #chieumuabay#hottiktok-----TRAC Cô dâu 9X nói thêm: "Các em ấy khóc nức nở như đứa bé dù 1 đứa đã 18 tuổi và 1 đứa 16 tuổi. Giờ nghĩ lại em mới thấy, đúng là hương vị của tình thân nó lớn thế nào! Dù em lấy chồng cách nhà có 4-5km nhưng em biết khi ấy mọi người dù đều hạnh phúc và mừng cho em nhưng ở đó vẫn xen lẫn chút lo lắng KLnTOU7. Đò đưa ngày em rời đi… chiều hôm đó có mưa nhẹ rơiĐò sang bờ kia tình tan còn nỗi nhớ ngóng theo người xa bến nghèoChút bồi hồi trên mi rưng rưngChút lời tình vang theo sau lưngEm à ở nơi đó nhớ thương thân mình …Ngày em rời xa làng quê sầu giăng lối khắp nơi người ơiNày con bờ đê dòng sông hẹn ai những lúc tan trường ra đây ngồiNhưng bây giờ em đang nơi đâuSao xa vời em ơi hay chăngNơi này anh cứ mãi ngóng trông em vềCơn mưa chiều ấy đến hôm nay vẫn chưa lặng em ơiSao bao lâu chẳng thấy ? Sao em chưa về đấy ?Nhớ thương này dâng cao ngang trờiLàm sao để quên được đâyBóng hình nụ cười giọng nói thân quenEm à .. em đã lãng quên ta rồiSaoCơn mưa chiều ấy đến hôm nay vẫn chưa lặng đâu emMưa rơi trong lòng anh, mưa ướt cả tuổi xuân đã mấy thì trôi qua thế màNgười đâu rồi anh chẳng thấyĐể ngày buồn tháng nhớ đêm mong ngườiChắc là nơi đó ấm êm bên ai rồiỞ nơi đó em có vui không ?Người ta có lo lắng cho em không ?Còn anh vẫn nơi đây như ngày đầu y như ngày đầu tiên anh trông thấy emỞ nơi đó em có vui không ?Người ta có lo lắng cho em không ?Còn anh vẫn nơi đây như ngày đầu y như ngày đầu tiên, nơi đây có người mong emHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Bài Hát Mưa Hồng - Hồng Ngọc Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm nào Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đã buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng ĐK Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Vòng tay đã xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ Trời ươm nắng cho mây hồngMây qua mau em nghiêng sầuCòn mưa xuống như hôm nào em đến thămMây âm thầm mang gió lênNgười ngồi đó trong mưa nguồnÔi yêu thương nghe đã buồnNgoài kia lá như vẫn xanhNgoài sông vắng nước dâng lên, hồn muôn trùngNày em đã khóc chiều mưa đỉnh caoCòn gì nữa đâu sương mù đã lâuEm đi về cầu mưa ướt áoĐường phượng bay mù không lối vàoHàng cây lá xanh gần với nhauNgười ngồi xuống mây ngang đầuMong em qua bao nhiêu chiềuVòng tay đã xanh xao nhiềuÔi tháng năm gót chân mòn trên phím ruNgười ngồi xuống xin mưa đầyTrên hai tay cơn đau dàiNgười nằm xuống nghe tiếng ruCuộc đời đó có bao lâu mà hững hờNày em đã khóc chiều mưa đỉnh caoCòn gì nữa đâu sương mù đã lâuEm đi về cầu mưa ướt áoĐường phượng bay mù không lối vàoHàng cây lá xanh gần với nhauNgười ngồi xuống mây ngang đầuMong em qua bao nhiêu chiềuVòng tay đã xanh xao nhiềuÔi tháng năm gót chân mòn trên phím ruNgười ngồi xuống xin mưa đầyTrên hai tay cơn đau dàiNgười nằm xuống nghe tiếng ruCuộc đời đó có bao lâu mà hững hờCuộc đời đó có bao lâu mà hững hờHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Tôi đang nghe lại bài Mưa Hồng của Trịnh Công Sơn trong một buổi chiều tháng tám mưa vừa tạnh, trời ấm lên những hạt nắng cuối cùng. Những con nắng xám trắng trên những tàng cây. Nắng rong chơi làm tôi mệt mỏi, buồn rầu. Nắng vô tâm không biết rằng mình cũng như mưa, chỉ là một hạt bụi nhỏ nương náu qua nhân gian này.. Lâu lắm rồi tôi không có một chút thảnh thơi để khắc hoạ lại khuôn mặt của chính mình. Ý tôi là khuôn mặt mà những người yêu thương tôi vẫn nhận ra ở bất cứ lúc nào, nơi nào chứ không phải là những nét kí họa vội vàng, rời rạc. Này em, “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”… Giọng hát của Khánh Ly trong ca khúc này làm tôi liên tưởng đến những chiếc lá xoay xoay, chao chao trong mưa. Những chiếc lá thích ở lưng chừng, nhìn đời nghiêng nghiêng chứ chưa vội rơi xuống im lìm cùng mặt đất. Tôi đang nhớ về những cơn mưa ngày xưa nay đi vắng đã lâu. Trời ươm nắng vàng hoe cho mây hồng tụ lại tan chảy thành những cơn mưa. Những cơn mưa nhòa đi trong xác phượng đỏ rực thành những cơn mưa hồng rỉ rả. Mưa hồng là ảo ảnh trong đôi mắt, đau vùi trên đôi tay. Tôi chỉ thấy cơn mưa ấy nơi đây, trong các sáng tác của người nhạc sĩ họ Trịnh, bên cạnh những con phố hẹn và bàn tay chờ, những dòng sông đã qua đời gọi trùng dương khơi nước lên sóng mềm. Thời còn nhỏ, tôi thắc mắc sao lại là mưa hồng? Có bao giờ mưa lại màu hồng. Nhưng rồi có một lần trời mưa trong cơn nắng, và ánh nắng soi vào màn mưa một màu hồng lung linh, tôi mới chợt hiểu, có mưa hồng thật. Và rất đẹp nữa. Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm nào Em đến thăm mây âm thầm mang gió lên Những ngày hè, trời xanh và rất cao, những đám mây bồng bềnh phiêu lãng có một màu hồng nhẹ rất đẹp. Giữa trời hè đó, lá xanh hơn, tiếng ve rộn ràng hơn, con tim cũng loạn nhịp hơn khi thấy bước chân người con gái mong manh đi lại. Một chút buồn len lỏi, một niềm vui âm thầm, một tình cảm lâng lâng khó gọi thành tên trong trái tim chàng trai mới lớn cứ dâng tràn. Thành thơ thành nhạc là thế. Nhưng tình đầu thường quá mong manh, tuổi hoa qua cũng nhanh, chia ly sớm tới để kéo dài thêm nỗi đợi chờ, để người ngồi ngóng mưa, và buồn vương vấn, cho dù ngoài kia vạn vật vẫn theo quy luật của tự nhiên, mưa vẫn rơi và nắng vẫn lên, lá vẫn xanh và phượng vẫn hồng. Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đã buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng Tôi thấy đâu đó trong tiếng cười hồn nhiên của trẻ nhỏ là “tiếng khóc tiếc thương những ngày vui ngắn ngủi”. Tôi thấy trên từng phiến lá, “loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng”, màu vàng úa đang lấn dần màu xanh. Tôi thấy ở đâu đó trong trăm năm, tiếng hoang vu vọng về. Cuộc đời tạm bợ chỉ là cõi ngụ để ta ghé chân qua… Và tôi nghe thấy tiếng em khóc trong một chiều mưa hồng từng cánh phượng tả tơi. Tiếng khóc như tiếng nấc nghẹn nức lòng lời ca muộn phiền. Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau… Trong tiếng guốc mộc mòn tê của tuổi, em đi về phía con “đường phượng bay mù không lối vào”. Cuộc đời lận đận, vô thường, long rong. Em đi về phía ấy làm gì. Đường mưa ướt áo, “vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi…”… Khi xa thật rồi, lòng mới thấy nuối tiếc cho những lời chưa nói, cho những ánh mắt chưa trao. Rụt rè, e thẹn, bối rối, hình như tuổi trẻ ngày nay với thời đại internet không còn những trạng thái cảm xúc ấy nữa rồi. Bọn trẻ yêu cuồng sống vội, nhạc trẻ bây giờ cũng loạn những ca từ nghe phát kinh, chẳng còn chút nào lãng mạn như xưa. Những hẹn hò trên net thật chóng vánh, những cuộc vui thâu đêm, những mối tình yêu cuồng sống vội, những tranh giành vật chất phù du, hiếm thấy còn người trẻ nào biết nghe và sống như nhạc Trịnh. Họ bảo rằng nhạc này xưa rồi. Thật buồn, sao họ không nghe những ca từ này đi để thấy nó đẹp và buồn nao lòng thế nào Này em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Vòng tay đã xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du… Mây thường trên cao, làm sao có mây ngang đầu? Nhưng không phải mây thật, mà là mây trong tưởng tưởng, là tóc mây hờ hững vai thon. Có khi cũng là mây mù trong ký ức nhớ nhung khi người ngồi đó ngắm dòng người qua lại mà không thấy bóng dáng người xưa đâu sau bao nhiêu chiều ngóng đợi. Tháng năm qua những gót chân đi về đã mòn mỏi trên những viên gạch lát đường, những rêu phong xưa đã che lấp dấu yêu ngày cũ, những vòng tay học trò vụng dại đã xa dần theo kỷ niệm. Sao ta vẫn lẫm cẫm còn mãi mong nhớ kỷ niệm xưa. Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ Câu kết nghe thật ý nghĩa cuốc đời thật ngắn ngủi và qua mau; sao không yêu thương nhau, sao không tử tế với nhau, chân thành và nồng nhiệt với nhau; sao nỡ hững hờ để những ân tình trôi mau như nước mưa qua ô cửa, để những cơn đau nối dài những chuyến mưa qua trên những bàn tay chờ đợi những bàn tay? Những bài hát của Trịnh luôn có một nỗi buồn, nhưng lại luôn có những thông điệp rất thiền như thế. Sống, là không hờ hững, sống là không chờ đợi, là biết tận dụng mọi cơ hội của cuộc sống để sống chân thành và yêu thương hết mình; để được nhận lại những gì đáng có; biết cho đi sẽ được hạnh phúc, biết đón nhận mọi điều với tâm thế thật thoải mái và tích cực, bởi cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ. Nguồn Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm Mây âm thầm mang gió lên Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đã buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Vòng tay đã xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

ngày em đã khóc chiều mưa đỉnh cao