Tại hiện trường, Bình dùng dây cột vào chỗ chém, cầm máu cho vợ, sau đó nói lời xin lỗi, cầu mong bà xã tha thứ: "Bình ôm vợ vào lòng rồi nói anh xin lỗi, anh sai rồi. Nếu anh còn sống trở về, mình làm lại từ đầu em nhé", người mẹ thuật lại lời con trai Được biết, Bình và T sau khi kết hôn đã vào Đồng Nai lập nghiệp.
Vợ À Anh Sai Rồi Tha Lỗi Cho Anh - Mèo Con Tai Cụp [貓耳朵] - Chap 1 Gả Cho Dư Gia. - Tác giả : Mèo Con Tai Cụp [ 貓耳朵 ] - Nhân Vật : Dư Mặc, Liễu Y Nguyệt - Thể Loại : Truyện ngắn, hiện đại, sủng ngược sủng, tổng tài, hào môn thế gia - Tình Trạng : Hoàn_ 05/02/2018_ - Số Chap : Full 20 chap - Không có ngoại truyện - Tình Trạng Phụ : Đang sửa chữa
Thứ sáu, 29/3/2013, 07:58 (GMT+7) Xin lỗi vợ, anh sai rồi Có thể chẳng bao giờ em tha thứ được cho những hành động thô lỗ đó của anh, nhưng anh vẫn muốn được xin lỗi em, dù không biết anh phải nói bao nhiêu lần mới đủ. Ước gì anh được ôm em thêm lần nữa. Nếu không có vợ, tôi như người không phương hướng, cô đơn và đau khổ khôn cùng.
Top 4: Vợ À Anh Sai Rồi Tha Lỗi Cho Anh - Đọc Truyện Online; Top 5: Top 10 vợ ơi anh sai rồi truyện 2022 - Thả Rông; Top 6: Vợ À Anh Sai Rồi! FULL chương mới nhất - SSTruyen; Top 7: Truyện Vợ À, Anh Sai Rồi! audio Full tác giả Nguyệt Nhược Du Yên; Top 8: Vợ À, Anh Sai Rồi! - NovelToon; Top 9
Truyện Anh sai rồi với hơn 13969 truyện liên quan kho truyện Anh sai rồi tổng hợp hay nhất - Trang 1 Liệu tình yêu anh dành cho cậu có thể cảm hoá trái tim. Anh Sai Rồi [Đã Full] Tác giả: ngocanhh17825. 38052 1063. Cuối cùng cô phải làm gì đây? Tiếp tục hay buông bỏ? Tha thứ hay
jpr4i. Một tuần sau đó...!Dạ Nguyệt đã ở đây được một tuần, mọi sự lo lắng sầu tư cô đều bỏ qua một bên và tận hưởng vẻ yên bình bên này, có cô ở đây Thịnh Anh Đức cũng đỡ phần nào việc tập đoàn, hầu như mọi tài liệu, hợp đồng đều do cô giải nay cô thức sớm xuống nấu cho cha nuôi của cô một bữa tại trưa cô phải lên máy bay quay về Trung Quốc Anh Đức vừa bước đến cầu thang đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi, thầm mỉm cười khen cô con gái nuôi này rất biết chữ hiếu, mặc dù không phải con ruột nhưng cô thật rất hiếu thảo với Thịnh Anh Đức, đây cũng là lý do ông không chút do dự giao hết cả tâm huyết của mình cho cô bởi ông tin cô có đủ khả năng điều hành cả tập đi lại bàn ăn ngồi xuống nhìn cô bưng đồ ăn ra, cầm cái bát của Thịnh Anh Đức lên xới cơm vào, cất tiếng nói " Đây thưa cha, hôm nay con gái cha đặc biệt vào bếp nấu đồ ăn sáng cho cha đấy "" Ừm cảm ơn con, con gái yêu "" Vâng ạ, cha ăn xem có ngon không? "Ánh mắt lấp lánh nhìn Thịnh Anh Đức chờ câu trả lời ăn một chút thức ăn, ngước mắt lên môi tạo mỉm cười " ngon là đằng khác "" Ngon thì cha ăn tiếp đi ạ "Hai cha con cùng nhau ăn sáng cùng nói chuyện phiếm này nọ, bỗng cô sực nhớ đến bản hợp đồng của Lãnh Thị liền hỏi " Cha à, hôm bữa con có thấy bản hợp đồng đề tên Lãnh Thị, con khá thắc mắc rốt cuộc tại sao Lãnh Thị lại hợp tác với mình "" À, thì ra là vậy, thật ra không phải Lãnh Thị gửi cho chúng ta đâu, cha đã đề nghị hợp tác với Lãnh Thị đó chứ "" Tại sao? Đâu chỉ có Lãnh Thị chúng ta mới hợp tác được đâu cha? "" Đúng vậy, nhưng xác suất hợp tác của Lãnh Thị cao hơn các tập đoàn khác, vả lại sẽ an toàn hơn dù gì cũng là người quen "" Vâng, vậy cha sẽ đi gặp Lãnh Thiên Hàn sao? "" Không. Cha khá bận nên nhân lúc con về đến Trung Quốc thì gặp cậu ấy dùm cha "" Sao lại là con? "Cô ngạc với câu nói của Thịnh Anh Đức, vốn dĩ cô với Thiên Hàn không hề đội trời chung, cô không hề muốn gặp lại anh xíu nào vậy mà giờ đây phải gặp, cô thầm khóc trong lòng." Con gái, cha biết giữa con và Thiên Hàn có chuyện xảy ra nên con không hề muốn gặp cậu ấy nhưng con là chủ tịch Thịnh Thị, cha lại bận nên con phải đi gặp cậu ấy thay cha chứ, chẳng lẽ con muốn người cha bận rộn này phải đến Trung Quốc giải quyết giúp con sao? "" Thôi thôi được rồi, con sẽ gặp anh ấy cho cha "" Cảm ơn con "Ăn xong, cô lên lầu sắp xếp lại vài thứ chuẩn bị chút nữa sẽ lên máy bay trở về, mặc dù cô vẫn còn muốn ở đây chơi thêm một thời gian nữa nhưng nghĩ lại ở Trung Quốc cô vẫn còn nhiều việc phải giải giờ Bạch Thiên qua đón cô, tạm biệt Thịnh Anh Đức xong cô lên xe và Bạch Thiên lái đến máy bay vài phút chạy xe, máy bay trước mặt cô cùng Bạch Thiên lên máy bay, Bạch Thiên vuốt tóc cô, nói " Nếu em mệt thì nghỉ ngơi nhé đừng gắng quá "" Ừm "Rõ ràng lời nói ấm áp đến như vậy tại sao tim mình lại không thấy ấm kia chứ? Lắc đầu gạc bỏ tất cả suy nghĩ qua một những giây phút ngồi trên máy bay từ Mỹ về Trung Quốc, cô bước xuống khỏi máy bay với vẻ mệt mỏi, trời cũng đã tối nên cô về nhà rồi mai mới đi gặp Lãnh tổng bàn bạc về bản hợp vừa mới đặt chân vào cửa Lưu Gia cô đã nghe tiếng nói trách mắng của mẹ bên tai " Cuối cùng con cũng chịu về nhà rồi "Lam Vi khoanh tay đứng đó nhìn cô tiểu thư nào đó đang mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài ngoài cửa." Mẹ à, con chỉ mới đi có một tuần thôi đó "" Một tuần cũng gọi là lâu, mẹ nhớ con đó "" Aizz, chẳng phải mẹ vẫn còn Băng...!Vẫn còn chị dâu ở đây sao? "" Ừ thì còn nhưng cha mẹ nào chẳng nhớ con cái khi con cái đi xa chứ "" Rồi rồi, con xin lỗi đã về trễ, mai con ở nhà mà mẹ lo gì "Cô bước lại bên Lam Vi ôm Lam Vi một cái rồi bước lên phòng nằm ngủ một giấc, thức sớm quá làm cô buồn ngủ quá trời.[...]Buổi sáng ánh mặt trời chiếu vào phòng, cô gái nào đó khó chịu khẽ nhíu mày kéo cái chăn lên đầu thêm một lát cô mới bật ngồi dậy, tay dụi mắt nhìn đồng hồ thì hết hồn đã hơn tám giờ, bởi cô đã quen với giờ giấc bên Mỹ rồi nên giờ về đây cô rất buồn ngủ thành ra thức trễ thế quen ngủ nướng cô đã bỏ khá lâu nhưng giờ thì...!Ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân chuẩn bị đến tập đoàn Lãnh Thị bàn việc hợp đồng, vốn dĩ giờ hẹn là bảy giờ ba mươi mà bây giờ đã hơn tám giờ, trễ hẹn mất rồi thôi kệ cho anh chờ cũng chả có sao cả, cô ung dung làm vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng sau đó mới thay đồ đến Lãnh vừa ra khỏi nhà thì nhỏ cũng ra ngoài, cô lấy xe chạy đến tập đoàn của tên nào vào đại sảnh của tập đoàn đã thấy thư ký của anh ra đón, dẫn cô lên phòng chủ tịch, theo sau thư ký với tướng mạo xinh đẹp thân hình chuẩn thì bao ánh mắt đều dồn về thang máy dành riêng cho chủ tịch ấn tầng cao nhất, xong đến phòng chủ tịch cô đưa tay lên định gõ cửa đã nghe thấy giọng nói của ai đó vang lên " Vào đi "Tay chuyển xuống tay nắm cửa mở cửa bước vào, cô đi lại ghế sopha ngồi xuống lên tiếng " Tôi đến đây vì bản hợp đồng của Thịnh Thị "Anh ngước đầu khỏi đống giấy tờ nhìn cô, giọng nói từ lạnh lẽo thấy cô liền đổi thành dịu dàng " Anh biết, ông Thịnh đã gọi điện cho anh biết "" Nếu anh đã biết thì chúng ta vào thẳng vấn đề chính luôn "" Hợp tác với anh sẽ có ích hơn các tập đoàn khác "" Tại sao? Anh chắc chắn đến vậy nhưng tôi lại thấy khác "" Tất nhiên sẽ có lợi, hai chúng ta là vợ chồng đương nhiên anh sẽ ưu tiên em hơn "" Vợ chồng? Anh tự luyến quá mức rồi đấy " " Trên pháp luật chúng ta vẫn là vợ chồng "" Nhưng tôi đã cắt đứt quan hệ với anh, người tôi yêu bây giờ là Bạch Thiên "" Em có chồng mà vẫn yêu người khác thì anh có thể dùng pháp luật với em "" Anh sẽ kiện tôi? "Cô nhíu mày không hài lòng với câu nói của anh." Không phải em mà là Bạch Thiên "" Anh...!"Cô tức giận nhìn anh trong khi anh chỉ nhếch mếp đứng dậy tiến thẳng đến chỗ cô, đẩy cô sát vào sopha áp đôi môi bạc mỏng lên đôi môi đỏ mọng của cô, cô muốn đẩy anh ra nhưng càng đẩy anh cành nắm lấy tay cô chặt hơn, đè cô nằm xuống sopha ép đôi môi cô mở ra đưa cái lưỡi vào trong, môi lưỡi quấn lấy nhau nhưng vẫn là cô không tự môi ấy bị anh làm sưng đỏ lên, thấy cô hơi thở dần yếu anh mới buông đôi môi đó ra trườn môi mình xuống cái cổ trắng nõn, tay anh xé áo cô ra để lộ áo lót màu đen gợi cảm, anh tiếp tục hôn xuống ngực cô từng nơi môi anh đi qua đều để lại vết đỏ đỏ tím tím nhằm đánh dấu chủ quyền, tay anh bóp lấy nhũ hoa tay còn lại xé nốt váy phía dưới của người cô hiện tại chỉ còn áo lót quần lót bên trong, gắng chống cự nhưng chỉ vô dụng bởi vốn dĩ sức phụ nữ không bằng đàn mắt với thứ đang che cơ thể cô lại nên anh tiện thể tháo nốt nó ra, nắm hai tay cô kéo lên cao môi ngậm nhị hoa đang dần cứng lên kia cắn nhẹ lấy nó, cô cắn môi không cho tiếng rên rỉ phát ra, một tay anh luồn xuống phía dưới đang ẩm ướt của cô trêu đùa hột ngọc bên dưới, nhận ra bên trong cô đã có thể đưa vào anh nhanh chóng đưa ngón tay mình vào bên trong cô, môi lại hôn lên môi cô hiện đang rỉ máu do cô cắn chặt, anh hôn lấy cánh môi cô ngăn cô lại cắn môi mình. Rời khỏi cánh môi cô, anh tức giận khi cô chống cự, anh lớn tiếng " Nhìn xem người đang ở trên em là ai "Cô lắc đầu không chịu anh liền lấy tay giữ đầu cô lại, nói thêm lần nữa " Nhìn người đang ở trên em là ai, nhìn cho kỹ "Nước mắt cô rơi xuống, thấy giọt nước mắt cô rơi xuống anh mềm lòng lau đi giọt nước mắt ấy, đặt một nụ hôn lên trán cô, mở lời xin lỗi " Xin lỗi em Nguyệt Nguyệt, thật sự xin lỗi em, anh rất yêu em, anh biết sai rồi em quay về với anh được không? "" A...!Anh lúc nào cũng em tổn thương...!Lúc nào...!Cũng khiến em phải khóc...!Lúc nào cũng...!Cũng khiến em giận anh "" Anh biết anh sai rồi, tha lỗi cho anh nhé "" Hứ, anh lúc nào cũng ức hiếp em "" Vợ à, tha lỗi cho anh nhé "" Không biết "" Tha lỗi cho anh đi mà "" Không biết "Anh ẫm cô lên, do bất ngờ mà tay cô choàng qua cổ anh tránh bị ngã, miệng hỏi " Đi đâu vậy? "" Vào phòng riêng làm tiếp chuyện đại sự "" Vô em xuống không vào với anh đâu "" Vợ à, em đang không mặc đồ đó "" Anh...!Đồ vô liêm sỉ, lưu manh, vô lại, cầm thú ...!"" Còn gì nữa em nói luôn đi "" Biến thái "" Vậy anh cho em biết biến thái là như thế nào "Nói rồi anh ẫm cô vào phòng...!.
Cô đã nằm yên như vậy hai ngày rồi, cô không muốn dậy sao? Anh không thể nhìn cô như vậy được nữa, cảm giác sợ hãi trong anh ngày càng ngày này, anh không hề về nhà, mọi việc đều làm ở bệnh viện nhưng khi nghĩ có ả ở nhà và sức khỏe cô không được tốt nên anh không đưa cô Vợ à, sao em chưa chịu tỉnh vậy? Nhìn em như vậy anh đau lắm - anhNhỏ và cậu bước vào, nghe thấy câu này nhỏ phẫn nộ, nói - Bây giờ anh nói câu này có thấy thừa thãi quá không? - nhỏ- Không - anh- Thật nực cười, lúc cậu ấy còn thức thì sao anh không hề quan tâm cậu ấy đi để bây giờ cậu ấy đang nằm yên ở đây thì anh lại quan tâm dữ vậy - anhNhỏ cười khinh rồi bước lại gần cô mặc kệ anh đang đứng ở để đồ lên cái bàn kế bên rồi quay lại nhìn cô nói - Nguyệt Nguyệt à, cậu mau tỉnh dậy với tớ đi - nhỏNgón tay cô khẽ động đậy, đôi mắt khẽ mở ra, nhỏ bất ngờ gọi Nhất Dương một hồi kiểm tra sức khỏe cho cô Nhất Dương mỉm cười nói - Hiện tại chị dâu không sao rồi - Nhất Dương nói rồi bước với hết quay sang nhìn nhỏ, lên tiếng - Băng...!Băng....Tớ muốn uống nước - đã ngất đi và nằm trong bệnh viện hai ngày nên giọng cô có đôi chút khàn Được - nhỏNhỏ đỡ cô dậy, rót ly nước cho cô uống, uống xong cô quay qua nhìn anh bằng ánh mắt căm thù, anh rất sợ ánh mắt này, giống như anh đã mất đi thứ rất quan Tôi hỏi anh, anh vui rồi chứ? - cô- Nguyệt Nguyệt à, anh...!- anh- Đừng gọi tên tôi, anh vui lắm rồi đúng không? - cô- Anh không có...!- anh- Anh cầm con dao lên giết tôi luôn đi - cô- Anh không thể làm như vậy - anh- Sao không thể, con anh anh còn giết được mà - cô- Anh...!- anh- Anh ở đây làm gì, anh đi về với Hạ Giang của anh đi, tôi không cần sự thương hại của anh, đi đi - cô- Anh không thương hại em, Nguyệt Nguyệt à, anh...!Thật đã yêu em - anh- Yêu sao? Tôi không nói của anh không hề đáng thì mời Lãnh tổng đây về với vợ của mình đi - cô- Em là vợ anh thì hà cớ gì anh phải về - anh- Xin nhắc lại, tôi mời Lãnh tổng ra về với Hạ Giang của anh hôn nhân của anh và tôi từ bây giờ "chấm dứt" - cô- Cậu ấy đã nói vậy thì anh ra ngoài đi - Nhưng...!- anh- Ra Ngoài - côAnh quay lưng bước ra ngoài, nếu cô đã nói vậy rồi thì làm sao anh dám không nghe đây, cô tức giận cũng vì anh, cô đau cũng tại anh, anh làm sao có thể nói gì được nữa, đều anh nên bây giờ mới xảy ra cớ sự như ngày hôm yêu thương cái người phản bội anh và yêu thương đứa con không phải con anh mà anh lại đối xử tệ bạc với vợ anh và làm hại đứa con chưa kịp chào đời của là một người chồng và một người cha anh bước ra cũng là lúc nước mắt cô rơi xuống, lỗi là của cô, cô đã sai, cô không nên chấp nhận cuộc hôn nhân này, cô không nên yêu anh, cô không nên mang thai đứa bé để bây giờ cô đau, cô tổn thương, đứa con chưa chào đời của cô mất đi, cô không thể bảo vệ con mình, đáng lẽ mẹ không nên tạo nên con để rồi để con biến mất khỏi cuộc sống này quá à, mẹ xin lỗi, là mẹ có lỗi, là mẹ không lo lắng nhìn cô, đây là lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy cô khóc mặc dù đã nghe hết mọi chuyện từ cô, cũng đã biết cô khóc rất nhiều lần nhưng lần nào cũng là khóc một mình, lúc nào cô cũng chịu đựng một Thiên đi lại chỗ cô, đặt hai tay lên vai cô, nói - Cậu không cần khóc vì tên đó, tên đó không phải người đáng để cậu khóc - Bạch Thiên- không khóc vì Thiên Hàn, tớ chỉ chợt nhận ra rằng tớ đã lầm khi yêu hắn, tớ đã sai khi để con tớ mất đi khi chưa chào đời - cô- Vậy thì hứa với tớ, cậu sẽ không khóc nữa, cậu sẽ tươi cười lên như trước, được không? - Bạch Thiên- Tớ hứa với cậu tớ sẽ không khóc nữa nhưng còn tươi cười thì không chắc chắn sẽ trả mối hận này, không trả tớ không phải Lưu Dạ Nguyệt - cô- Cái gì??? Cậu...!- Bạch Thiên- Từ khi nào...!Mà cậu....!- nhỏ- Từ cái lúc tớ mất đi đứa con - côLãnh Thiên Hàn, anh hãy chờ đó, tôi Lưu Dạ Nguyệt sẽ trả mối hận anh đã tạo nên nỗi thù trong tôi thì tôi xin được đáp trả tim đã lạnh giá của tôi là do anh gây ơn vì đã cho tôi biết thế nào là hận mắt chứa đầy nỗi thù hằn, người ta nói người mẹ có thể làm tất cả vì con, không sai nhưng người mẹ khi đã mất đi đứa con của mình thì họ có thể đánh mất đi bản tính hiền lành vốn có của họ mà đổi thành nỗi hận trong đau có thể làm con người ta thay đổi, đúng vậy, và Nguyệt này sẽ thay lúc đó, anh hãy chờ đi, anh và tôi không bao giờ đội trời chung với nhau họ có thể về với nhau không?.
Một tuần sau đó... Dạ Nguyệt đã ở đây được một tuần, mọi sự lo lắng sầu tư cô đều bỏ qua một bên và tận hưởng vẻ yên bình bên này, có cô ở đây Thịnh Anh Đức cũng đỡ phần nào việc tập đoàn, hầu như mọi tài liệu, hợp đồng đều do cô giải quyết. Hôm nay cô thức sớm xuống nấu cho cha nuôi của cô một bữa tại trưa cô phải lên máy bay quay về Trung Quốc rồi. Thịnh Anh Đức vừa bước đến cầu thang đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm nức mũi, thầm mỉm cười khen cô con gái nuôi này rất biết chữ hiếu, mặc dù không phải con ruột nhưng cô thật rất hiếu thảo với Thịnh Anh Đức, đây cũng là lý do ông không chút do dự giao hết cả tâm huyết của mình cho cô bởi ông tin cô có đủ khả năng điều hành cả tập đoàn. Ông đi lại bàn ăn ngồi xuống nhìn cô bưng đồ ăn ra, cầm cái bát của Thịnh Anh Đức lên xới cơm vào, cất tiếng nói " Đây thưa cha, hôm nay con gái cha đặc biệt vào bếp nấu đồ ăn sáng cho cha đấy "" Ừm cảm ơn con, con gái yêu "" Vâng ạ, cha ăn xem có ngon không? "Ánh mắt lấp lánh nhìn Thịnh Anh Đức chờ câu trả lời ăn một chút thức ăn, ngước mắt lên môi tạo mỉm cười " Ngon. Rất ngon là đằng khác "" Ngon thì cha ăn tiếp đi ạ "Hai cha con cùng nhau ăn sáng cùng nói chuyện phiếm này nọ, bỗng cô sực nhớ đến bản hợp đồng của Lãnh Thị liền hỏi " Cha à, hôm bữa con có thấy bản hợp đồng đề tên Lãnh Thị, con khá thắc mắc rốt cuộc tại sao Lãnh Thị lại hợp tác với mình "" À, thì ra là vậy, thật ra không phải Lãnh Thị gửi cho chúng ta đâu, cha đã đề nghị hợp tác với Lãnh Thị đó chứ "" Tại sao? Đâu chỉ có Lãnh Thị chúng ta mới hợp tác được đâu cha? "" Đúng vậy, nhưng xác suất hợp tác của Lãnh Thị cao hơn các tập đoàn khác, vả lại sẽ an toàn hơn dù gì cũng là người quen "" Vâng, vậy cha sẽ đi gặp Lãnh Thiên Hàn sao? "" Không. Cha khá bận nên nhân lúc con về đến Trung Quốc thì gặp cậu ấy dùm cha "" Sao lại là con? "Cô ngạc với câu nói của Thịnh Anh Đức, vốn dĩ cô với Thiên Hàn không hề đội trời chung, cô không hề muốn gặp lại anh xíu nào vậy mà giờ đây phải gặp, cô thầm khóc trong lòng. " Con gái, cha biết giữa con và Thiên Hàn có chuyện xảy ra nên con không hề muốn gặp cậu ấy nhưng con là chủ tịch Thịnh Thị, cha lại bận nên con phải đi gặp cậu ấy thay cha chứ, chẳng lẽ con muốn người cha bận rộn này phải đến Trung Quốc giải quyết giúp con sao? "" Thôi thôi được rồi, con sẽ gặp anh ấy cho cha "" Cảm ơn con "Ăn xong, cô lên lầu sắp xếp lại vài thứ chuẩn bị chút nữa sẽ lên máy bay trở về, mặc dù cô vẫn còn muốn ở đây chơi thêm một thời gian nữa nhưng nghĩ lại ở Trung Quốc cô vẫn còn nhiều việc phải giải quyết. Đến giờ Bạch Thiên qua đón cô, tạm biệt Thịnh Anh Đức xong cô lên xe và Bạch Thiên lái đến máy bay riêng. Sau vài phút chạy xe, máy bay trước mặt cô cùng Bạch Thiên lên máy bay, Bạch Thiên vuốt tóc cô, nói " Nếu em mệt thì nghỉ ngơi nhé đừng gắng quá "" Ừm "Rõ ràng lời nói ấm áp đến như vậy tại sao tim mình lại không thấy ấm kia chứ? Lắc đầu gạc bỏ tất cả suy nghĩ qua một bên. Sau những giây phút ngồi trên máy bay từ Mỹ về Trung Quốc, cô bước xuống khỏi máy bay với vẻ mệt mỏi, trời cũng đã tối nên cô về nhà rồi mai mới đi gặp Lãnh tổng bàn bạc về bản hợp đồng. Chỉ vừa mới đặt chân vào cửa Lưu Gia cô đã nghe tiếng nói trách mắng của mẹ bên tai " Cuối cùng con cũng chịu về nhà rồi " Lam Vi khoanh tay đứng đó nhìn cô tiểu thư nào đó đang mệt mỏi ngáp ngắn ngáp dài ngoài cửa. " Mẹ à, con chỉ mới đi có một tuần thôi đó "" Một tuần cũng gọi là lâu, mẹ nhớ con đó "" Aizz, chẳng phải mẹ vẫn còn Băng... Vẫn còn chị dâu ở đây sao? "" Ừ thì còn nhưng cha mẹ nào chẳng nhớ con cái khi con cái đi xa chứ "" Rồi rồi, con xin lỗi đã về trễ, mai con ở nhà mà mẹ lo gì "Cô bước lại bên Lam Vi ôm Lam Vi một cái rồi bước lên phòng nằm ngủ một giấc, thức sớm quá làm cô buồn ngủ quá trời. [...]Buổi sáng ánh mặt trời chiếu vào phòng, cô gái nào đó khó chịu khẽ nhíu mày kéo cái chăn lên đầu mình. Nằm thêm một lát cô mới bật ngồi dậy, tay dụi mắt nhìn đồng hồ thì hết hồn đã hơn tám giờ, bởi cô đã quen với giờ giấc bên Mỹ rồi nên giờ về đây cô rất buồn ngủ thành ra thức trễ thế này. Thói quen ngủ nướng cô đã bỏ khá lâu nhưng giờ thì... Ngồi dậy làm vệ sinh cá nhân chuẩn bị đến tập đoàn Lãnh Thị bàn việc hợp đồng, vốn dĩ giờ hẹn là bảy giờ ba mươi mà bây giờ đã hơn tám giờ, trễ hẹn mất rồi thôi kệ cho anh chờ cũng chả có sao cả, cô ung dung làm vệ sinh cá nhân rồi xuống ăn sáng sau đó mới thay đồ đến Lãnh Thị. Cô vừa ra khỏi nhà thì nhỏ cũng ra ngoài, cô lấy xe chạy đến tập đoàn của tên nào đó. Đi vào đại sảnh của tập đoàn đã thấy thư ký của anh ra đón, dẫn cô lên phòng chủ tịch, theo sau thư ký với tướng mạo xinh đẹp thân hình chuẩn thì bao ánh mắt đều dồn về cô. Vào thang máy dành riêng cho chủ tịch ấn tầng cao nhất, xong đến phòng chủ tịch cô đưa tay lên định gõ cửa đã nghe thấy giọng nói của ai đó vang lên " Vào đi "Tay chuyển xuống tay nắm cửa mở cửa bước vào, cô đi lại ghế sopha ngồi xuống lên tiếng " Tôi đến đây vì bản hợp đồng của Thịnh Thị "Anh ngước đầu khỏi đống giấy tờ nhìn cô, giọng nói từ lạnh lẽo thấy cô liền đổi thành dịu dàng " Anh biết, ông Thịnh đã gọi điện cho anh biết "" Nếu anh đã biết thì chúng ta vào thẳng vấn đề chính luôn "" Hợp tác với anh sẽ có ích hơn các tập đoàn khác "" Tại sao? Anh chắc chắn đến vậy nhưng tôi lại thấy khác "" Tất nhiên sẽ có lợi, hai chúng ta là vợ chồng đương nhiên anh sẽ ưu tiên em hơn "" Vợ chồng? Anh tự luyến quá mức rồi đấy " " Trên pháp luật chúng ta vẫn là vợ chồng "" Nhưng tôi đã cắt đứt quan hệ với anh, người tôi yêu bây giờ là Bạch Thiên "" Em có chồng mà vẫn yêu người khác thì anh có thể dùng pháp luật với em "" Anh sẽ kiện tôi? "Cô nhíu mày không hài lòng với câu nói của anh. " Không phải em mà là Bạch Thiên "" Anh... "Cô tức giận nhìn anh trong khi anh chỉ nhếch mếp đứng dậy tiến thẳng đến chỗ cô, đẩy cô sát vào sopha áp đôi môi bạc mỏng lên đôi môi đỏ mọng của cô, cô muốn đẩy anh ra nhưng càng đẩy anh cành nắm lấy tay cô chặt hơn, đè cô nằm xuống sopha ép đôi môi cô mở ra đưa cái lưỡi vào trong, môi lưỡi quấn lấy nhau nhưng vẫn là cô không tự nguyện. Bờ môi ấy bị anh làm sưng đỏ lên, thấy cô hơi thở dần yếu anh mới buông đôi môi đó ra trườn môi mình xuống cái cổ trắng nõn, tay anh xé áo cô ra để lộ áo lót màu đen gợi cảm, anh tiếp tục hôn xuống ngực cô từng nơi môi anh đi qua đều để lại vết đỏ đỏ tím tím nhằm đánh dấu chủ quyền, tay anh bóp lấy nhũ hoa tay còn lại xé nốt váy phía dưới của cô. Trên người cô hiện tại chỉ còn áo lót quần lót bên trong, gắng chống cự nhưng chỉ vô dụng bởi vốn dĩ sức phụ nữ không bằng đàn ông. Chướng mắt với thứ đang che cơ thể cô lại nên anh tiện thể tháo nốt nó ra, nắm hai tay cô kéo lên cao môi ngậm nhị hoa đang dần cứng lên kia cắn nhẹ lấy nó, cô cắn môi không cho tiếng rên rỉ phát ra, một tay anh luồn xuống phía dưới đang ẩm ướt của cô trêu đùa hột ngọc bên dưới, nhận ra bên trong cô đã có thể đưa vào anh nhanh chóng đưa ngón tay mình vào bên trong cô, môi lại hôn lên môi cô hiện đang rỉ máu do cô cắn chặt, anh hôn lấy cánh môi cô ngăn cô lại cắn môi mình. Rời khỏi cánh môi cô, anh tức giận khi cô chống cự, anh lớn tiếng " Nhìn xem người đang ở trên em là ai "Cô lắc đầu không chịu anh liền lấy tay giữ đầu cô lại, nói thêm lần nữa " Nhìn người đang ở trên em là ai, nhìn cho kỹ "Nước mắt cô rơi xuống, thấy giọt nước mắt cô rơi xuống anh mềm lòng lau đi giọt nước mắt ấy, đặt một nụ hôn lên trán cô, mở lời xin lỗi " Xin lỗi em Nguyệt Nguyệt, thật sự xin lỗi em, anh rất yêu em, anh biết sai rồi em quay về với anh được không? "" A... Anh lúc nào cũng em tổn thương... Lúc nào... Cũng khiến em phải khóc... Lúc nào cũng... Cũng khiến em giận anh "" Anh biết anh sai rồi, tha lỗi cho anh nhé "" Hứ, anh lúc nào cũng ức hiếp em "" Vợ à, tha lỗi cho anh nhé "" Không biết "" Tha lỗi cho anh đi mà "" Không biết "Anh ẫm cô lên, do bất ngờ mà tay cô choàng qua cổ anh tránh bị ngã, miệng hỏi " Đi đâu vậy? "" Vào phòng riêng làm tiếp chuyện đại sự "" Vô sỉ. Thả em xuống không vào với anh đâu "" Vợ à, em đang không mặc đồ đó "" Anh... Đồ vô liêm sỉ, lưu manh, vô lại, cầm thú ... "" Còn gì nữa em nói luôn đi "" Biến thái "" Vậy anh cho em biết biến thái là như thế nào "Nói rồi anh ẫm cô vào phòng...
Một cô gái trẻ tuổi chạy đến chỗ anh và cô, một cô gái với mái tóc vàng, da trắng,mắt to, xinh đẹp, có điều hơi lùn. -Sana??? sao em ở đây_Cô trố mắt nhìn "đứa bé " này. -Em nhớ chị với anh Vũ, bé Thiên nên ông đưa em sang đây_"cô bé " đó cười híp mắt nhìn cô nói, cô nhìn Vũ. Sana là đứa bé mồ côi được cô cứu khi ở Pháp, nhìn bé vậy thôi chứ đã 22t rồi đó, cô ấy là cánh tay phải của cô khi ở Pháp, Sana thích Vũ, mới đầu cô ấy nhìn thấy Thiên kêu Vũ bằng ba thì cô ấy hơi buồn, nhưng không nói, vẫn im lặng theo dõi vì nghĩ đó là chồng của cô, Sana tôn trọng cô như một người mẹ, người chị nên cô ấy sẽ cố gắng làm tất cả vì cô. Sau này khi cô biết được Sana thích Vũ thì cô đã nói hết với San, cô không thích Vũ, không đến với Vũ, thì cô phải để cho Vũ hạnh phúc. Cô cổ vũ cho sana theo đuổi Vũ, cũng vì vậy mà vũ hơi buồn, vì anh biết điều đó chứng minh việc cô không hề thích anh,nhưng tình yêu mà, anh phải làm sao bây giờ..... Sana còn đau khổ hơn,người mình thích lại thích người mình kính nể nhất, không sao nếu chị ấy không thích vũ vậy mình sẽ cố, anh ấy sẽ thích mình thôi. -Ừm..ừm..vậy chúng ta cùng đi dã ngoại người chìm trong ý nghĩ riêng nên hắn lên tiếng trước, rồi 5 người cùng đi siêu thị. Hắn phải cảm ơn sana, nhờ có sana mà trong khi dã ngoại cô luôn né anh, cho anh khoảng không gian với Sana, nên hắn luôn bám lấy cô, hắn thành công lấy lòng Thiên, có lẽ vì thằng bé muốn ở bên ba, muốn mẹ hạnh phúc, nên tha thứ cho hắn. Cô cũng mệt lắm chứ, vừa né anh, vừa phải đấu với hắn, dã ngoại này thật mệt mà.... Cuối cùng cũng hết buổi dã ngoại, anh phải đưa sana về khách sạn, nên hắn đưa cô về. Trước nhà cô, hắn bế Thiên nhìn cô nói -thiên con vào nhà trước đi, ba có chuyện muốn nói với mẹ. -Nó không phải con anh, tôi nói hoài sao anh không nghe, còn nữa tôi với anh có gì mà nói, anh về quay người định đi thì bỗng hắn nắm tay cô lại, Thiên thấy vậy, thở dài, ba tự cứu lấy mình vậy con đi vào trước đây. -Anh buông ra_cô cố rút tay ra nói. -Ly em nghe anh nói, năm đó đúng anh sai, nhưng xin em, anh cũng bị lừa, anh xin lỗi vì không tin em,xin em cho anh cơ hội chăm sóc em và con, vợ cầu khẩn, đôi mắt long lanh nhìn cô nói, người ta nhìn vào cứ tưởng cô vứt bỏ hắn cơ. -tôi với anh đã ly dị rồi.... -không năm đó anh chưa ký, em vẫn là vợ anh_cô đang nói hắn nhảy vào miệng cô nói. -Anh...._Cô tức hết chỗ nói,đến chủ nhật cô cho toàn bộ người làm nghỉ hết nên không ai giúp cô. -Anh nghĩ có người sẽ tha thứ cho người đã từng cố giết mình không, ba... anh không xứng, năm đó, anh bảo tôi phá thai, không phải Vũ cứu tôi, thì bây giờ anh nghĩ tôi còn sống đứng đây cho anh xin lỗi không, tôi với anh đã ly thân 5 năm rồi, nếu bây giờ đưa đơn toà sẽ đồng ý, ngày mai tôi sẽ đi đưa đơn. Còn Thằng bé 5 năm qua tôi chăm sóc được thì bây giờ tôi chăm nó được không cần người cha như anh. Anh làm ơn về lạnh lùng nói. -Anh.... ý kiến đi, mình sẽ đọc hết cmt mọi người
Hôm nay là ngày cô về nước, cô với thằng bé về trước, anh với ba anh sẽ về sau. hai người xuống sân bay mà mọi người nhìn, rồi chụp hình như siêu sao về nước. Mẹ đẹp, sexy, con thì đẹp trai dễ thương, cùng mặc đồ màu đen nữa. Haiz -Mẹ ơi, bây giờ chúng ta về đâu?_ thằng bé vừa kéo vali vừa nhìn bà mẹ rảnh rỗi của mình rồi hỏi. -Về lấy lại căn nhà của chúng ta chứ nhếch môi cười . Biệt thự Hàn gia Vừa bước xuống trước cổng nhà có 1đoàn người chạy tới, làm cô và bảo bối giật mình, cô ôm bảo bối lại và nói -Mấy người muốn gì? -Thưa tiểu thư, chúng tôi được chủ tịch cử đến bảo vệ tiểu thư họ cung kính nói. Cô thở ra một hơi, chắc là Vũ cử người đến bảo vệ cô đây mà. -Được rồi, vào thôi. Bọn người làm thấy cô và bọn vệ sĩ nên hớt hải chạy vào báo cho ba cô, mẹ kế, và cô em gái thân yêu. Lúc bọn họ đi xuống thấy cảnh là, cô ngồi vắt chéo chân lên ghế, bên có cục nhỏ nhỏ đang nhìn chằm chằm bọn họ, phía sau có 1 dàn vệ sĩ đang chờ lệnh cô. Bọn họ đổ mồ hôi hột. -Mày về đây làm gì?_ba cô lên tiếng -Mọi người xuống đây ngồi rồi ta nói chuyện, đứng vậy họ nói tôi không tôn trọng trưởng bối à_Cô cười khẩy nhìn bọn họ. Không biết sao nhìn bọn họ có vẻ ngon ngõn hơn mọi khi nhỉ,cô dẫn theo đàn vệ sĩ đáng sợ đến vậy à. -Đây là nhà tao, mầy biến ra khỏi đây đi_Mẹ ả nãy giờ im lặng giờ lên tiềng. Cô khèo khèo lỗ tai, từ từ lên tiếng -À........... nhà mấy người sao, tôi nhớ không lầm là căn biệt thự này mẹ tôi đứng tên mà, mọi người trí nhớ giảm sút à... Ba cô mặt trắng bệch, đúng, công ty do mẹ cô làm cho ba cô nên mới có, còn căn nhà này cũng là của mẹ cô,họ lấy quyền gì đuổi cô. -Dù sao lâu nay mầy đi là tao sống ở đây, mẹ mầy chết rồi, mầy xuống đó ở với ả. Đồ điếm như nhau. Chát cô đứng lên tát ả ta, đụng tới ai chứ đụng tới mẹ cô và con cô là không được. -Mầy mầy dám tát tao đồ con hoang kia_ả khùng lên. -Cô chủ cứ ra lệnh để tụi này xử cho vệ sĩ đứng sau sót ruột, trời à,cô tát vậy đau tay rồi ông chủ xử bọn họ -Được, đem toàn bộ những gì của bọn họ vứt ra ngoài cho tôi, kể cả bọn họ_Cô chỉ thẳng vào ba người họ mà nói.
vợ à anh sai rồi tha lỗi cho anh